
Một chiếc xe bằng bạc được đàn chim hót
líu lo kéo bay ngang qua bầu trời. Trong xe là nàng thiếu nữ xinh đẹp
tuyệt trần. Nàng có mái tóc vàng tết hai bím và đôi mắt xanh tuyệt đẹp.
Đó là nàng Mùa Xuân.
Cuối cùng,
họ bay đến một ngôi làng. Ở đó đang có cơn bão khủng khiếp. Mùa đông
rất khắc nghiệt và tàn nhẫn. Mọi người đều trốn trong nhà, còn những
người không có nhà thì run rẩy vì lạnh trong tuyết.
Đó thật là một quang cảnh rất đau buồn. Nàng Xuân có trái tim nhân
hậu bật khóc. Nàng khóc rất lâu, rất lâu. Nước mắt của nàng tuôn trào
như những viên ngọc to lớn trên khuôn mặt nàng, đôi mắt xanh biếc của
nàng sáng lấp lánh như hai ngôi sao. Nàng không hề biết những gì đang
xảy ra dưới chân …

Đột nhiên, nàng ngừng khóc. Nàng trấn tĩnh lại, như thể cạn khô hết
cả nước mắt. Nàng nhìn xuống và trông thấy gì này! Nước mắt của nàng đã
biến thành những bông hoa giọt tuyết trắng tinh. Cả một cánh đồng toàn
hoa giọt tuyết. Cả Mùa đông cũng nhìn thấy và bất lực. Bà rời đi …
- Nhà ngươi đã thắng ta rồi, hỡi Mùa xuân! Ta không thể chống cự lại
được ma lực của hoa giọt tuyết … Bây giờ ta đi, nhưng một ngày nào đó
chúng ta sẽ lại gặp nhau – Mùa đông nói, nhưng không phải với ác ý.
Và bà ra đi.
Và bà ra đi.
Khi đó, từ các ngôi nhà bọn trẻ con lũ lượt kéo ra và kêu lên:
- Hoa giọt tuyết! Hãy xem này! Mùa xuân đã đến rồi!
Mùa xuân thổi đến làn gió ấm áp dễ chịu. Các loài hoa và cây cỏ khác
cũng nở rộ. Mùa xuân thực sự đã đến và những đứa trẻ rất vui sướng.


Ngợi ca những bông hoa xuyên tuyết
Vượt lên trên mùa đông lạnh lẽo!
Thân mảnh mai thổi bạt đi buốt rét.
Vươn thân mình vụt trỗi dậy lớn mau
Xanh mướt xanh và trắng đớn đau …
Thân mảnh mai thổi bạt đi buốt rét.
Vươn thân mình vụt trỗi dậy lớn mau
Xanh mướt xanh và trắng đớn đau …
Mầm nứt nhú không chờ ngày mai tới!
Từ trong tuyết chống trọi cùng gió thổi.
Nâng mình vươn qua lớp tuyết nhọc nhằn
bằng đinh ba trên viền lá đầy răng!
Từ trong tuyết chống trọi cùng gió thổi.
Nâng mình vươn qua lớp tuyết nhọc nhằn
bằng đinh ba trên viền lá đầy răng!
Vượt lên trước mọi loài cây cỏ
giữa mùa đông hoang dã triền miên,
với băng đá đè trên đầu nặng trĩu
mà lắc nhẹ nhàng hoa rạng rỡ vươn lên.
giữa mùa đông hoang dã triền miên,
với băng đá đè trên đầu nặng trĩu
mà lắc nhẹ nhàng hoa rạng rỡ vươn lên.
Duy nhất lúc này hoa nảy chồi!
Chính bây giờ ngẩng đầu hãnh diện!
Hoa xóa tan nỗi buồn của tôi
vung ánh sáng chói lòa sắc kiếm
Chính bây giờ ngẩng đầu hãnh diện!
Hoa xóa tan nỗi buồn của tôi
vung ánh sáng chói lòa sắc kiếm
Hristo Fotev


Cảm ơn BTT!
Về blogspot buồn hơn xưa Bicon nhỉ?
Trả lờiXóaHoa đẹp lắm.
Bài viết của bạn rất hay
Trả lờiXóaTiếc là 10 tháng nay hình như bạn không chạm tay đến blog
Năm 2014 nên chơi lại cho vui những ngày ở bên kia dốc cuộc đời Bicon ơi
Hôm nay thấy bạn xuất hiện bu tui vui mừng lắm
Thân chúc một mùa giáng sinh an lành
Hẹn gặp nhau ở Vũng Tàu nhé
Heeeeeeee Bác kiểm tra rất chuẩn! Bicon dạo này lười quá, toàn vào coments ngắng trong Phei.... thôi!
XóaEm đã nhắc Bilớn nhà em thỉnh thoảng đến thăm hai bác, cháu ở gần mà ...lười ghê, em mà ở gần Bác, chắc liên tục thăm bác đấy!
Giáp Ngọ sắp đến, chúc hai Bác Mã đáo thành công.
Hình như Bác có bạn Blogspot là Đặng Nguyệt Ánh phải không? Em vừa ngó nghiêng Blog của chị Ánh, qua một thủ trưởng của em giới thiệu- Noilieuhaha!